Quản lý thời gian hiệu quả: Tránh bẫy đa nhiệm nơi công sở
Bạn cảm thấy mình rất cố gắng nhưng vẫn không tiến bộ? Đó có thể là nỗ lực ảo – hiện tượng phổ biến trong tâm lý làm việc hiện đại.
Trong xã hội đề cao sự bận rộn và năng suất, cố gắng gần như trở thành một tiêu chuẩn đạo đức. Nhiều người đi làm tin rằng chỉ cần mình làm đủ nhiều, đủ chăm, đủ mệt thì sớm muộn cũng sẽ có kết quả. Thế nhưng thực tế lại cho thấy một nghịch lý phổ biến: càng cố gắng, bạn càng thấy mình đứng yên. Trạng thái này không hiếm, và nó có một cái tên rất chính xác: nỗ lực ảo.
Nỗ lực ảo khiến người đi làm tiêu hao rất nhiều năng lượng tinh thần, nhưng lại không tạo ra giá trị tương xứng. Nguy hiểm hơn, nó dễ khiến bạn hiểu sai vấn đề và tự kết luận rằng mình chưa đủ giỏi hoặc chưa đủ chăm.
Nỗ lực ảo là trạng thái tâm lý trong đó một người cảm nhận rất rõ ràng rằng mình đang cố gắng, đang dốc sức và đang làm hết khả năng, nhưng những nỗ lực đó không chuyển hóa thành giá trị thực tế hoặc tiến bộ bền vững.
Điểm nguy hiểm của nỗ lực ảo không nằm ở hành vi bên ngoài, mà nằm ở cảm giác chủ quan bên trong: bạn thật sự tin rằng mình đang làm đúng, trong khi kết quả lại liên tục phủ nhận điều đó.
Trong bối cảnh công việc hiện đại, nỗ lực ảo thường được ngụy trang dưới hình thức chăm chỉ, bận rộn và hy sinh thời gian cá nhân. Người đi làm có thể làm việc rất nhiều giờ, phản hồi rất nhanh, tham gia đầy đủ mọi cuộc họp, nhưng lại thiếu những đóng góp mang tính quyết định. Khi đó, sự cố gắng tồn tại như một cảm xúc đạo đức "mình đã cố rồi” chứ không phải như một chiến lược tạo giá trị.

Một lý do cốt lõi khiến nỗ lực ảo trở nên phổ biến là vì môi trường làm việc ngày càng khó phân biệt giữa bận rộn và hiệu quả. Khi khối lượng thông tin, yêu cầu và kỳ vọng liên tục gia tăng, não bộ có xu hướng chọn những hành động dễ thấy, dễ làm và ít rủi ro để tạo cảm giác kiểm soát. Điều này khiến người đi làm bị cuốn vào việc phản ứng liên tục, thay vì chủ động định hướng công việc.
Ở góc độ tâm lý làm việc, nỗ lực ảo còn là một cơ chế tự vệ. Khi đối diện với những nhiệm vụ khó, mơ hồ hoặc có nguy cơ thất bại, con người thường vô thức né tránh bằng cách lấp đầy thời gian bằng các hoạt động có vẻ hữu ích. Việc này giúp giảm lo âu tạm thời, nhưng về lâu dài lại khiến năng lượng bị phân tán và hiệu quả suy giảm.

Bạn có thể mô tả rất chi tiết mình đã làm bao nhiêu việc trong ngày, nhưng lại gặp khó khăn khi phải trả lời câu hỏi: “Việc nào trong số đó thực sự tạo ra tác động?”. Thời gian làm việc bị chia nhỏ bởi những đầu việc mang tính phản ứng như trả lời tin nhắn, xử lý yêu cầu gấp, họp hành kéo dài mà không đi đến quyết định cụ thể. Sự bận rộn này tạo ra cảm giác làm việc nghiêm túc, nhưng lại không tích lũy được giá trị dài hạn.
Ở trạng thái này, nỗ lực ảo khiến bạn nhầm lẫn giữa chuyển động và tiến bộ. Bạn luôn đang làm, nhưng không thực sự hiệu quả.
Đây là dấu hiệu gây tổn thương tâm lý mạnh nhất. Bạn cảm thấy mình đã hy sinh thời gian, năng lượng, thậm chí cả đời sống cá nhân, nhưng kết quả công việc vẫn lặp lại, kỹ năng không cải thiện rõ rệt và vị trí nghề nghiệp không thay đổi. Khoảng cách giữa cảm giác cố gắng và thực tế tiến bộ ngày càng lớn, tạo ra sự hoang mang sâu sắc.
Khi nỗ lực ảo kéo dài, tâm lý làm việc bắt đầu rơi vào trạng thái tự nghi ngờ. Bạn không còn chắc chắn vấn đề nằm ở đâu: ở năng lực, ở môi trường hay ở chính bản thân mình.
Nỗ lực ảo tạo ra một dạng mệt mỏi rất đặc biệt: mệt mà không thấy đáng. Bạn có thể kiệt sức về tinh thần, nhưng lại không có cảm giác hoàn thành hay tự hào. Nguyên nhân là vì não bộ không nhận được tín hiệu phần thưởng từ kết quả rõ ràng, khiến động lực nội tại ngày càng suy giảm.
Theo thời gian, sự kiệt sức này không chỉ ảnh hưởng hiệu suất mà còn làm méo mó cảm nhận về công việc. Bạn bắt đầu liên hệ công việc với mệt mỏi, áp lực và thất vọng, thay vì thử thách và phát triển.
Khi nỗ lực không mang lại kết quả, nhiều người có xu hướng quay vào chỉ trích bản thân. Thay vì đặt câu hỏi về cách làm, họ tự kết luận rằng mình chưa đủ giỏi, chưa đủ cố gắng hoặc kém cỏi hơn người khác. Đây là lúc nỗ lực ảo chuyển từ vấn đề hiệu suất sang vấn đề tâm lý.
Vòng lặp này khiến người đi làm càng làm nhiều hơn theo cách cũ, với hy vọng cố thêm chút nữa sẽ ổn, trong khi thực chất chỉ đang đào sâu cảm giác bất lực và chán nản.
Sự khác biệt cốt lõi nằm ở mối quan hệ giữa hành động và kết quả. Làm việc chăm chỉ đồng nghĩa với việc bạn có thể chỉ ra rõ ràng tác động của nỗ lực mình bỏ ra. Ngược lại, nỗ lực ảo khiến bạn tiêu hao nhiều năng lượng nhưng không thể xác định chính xác giá trị tạo ra.
Làm việc chăm chỉ thường đi kèm cảm giác mệt mỏi tích cực, còn nỗ lực ảo để lại sự mệt mỏi trống rỗng. Một bên tạo ra tiến bộ, bên còn lại chỉ tạo ra cảm giác rằng bạn đang cố gắng.
>>> Đọc thêm: Burnout là gì? Khi cơ thể còn chạy được nhưng tâm trí đã kiệt sức
Thoát khỏi nỗ lực ảo không bắt đầu bằng việc làm nhiều hơn, mà bằng việc làm ít lại và nghĩ nhiều hơn. Việc đặt câu hỏi về giá trị thực của từng đầu việc giúp bạn tái cấu trúc cách phân bổ năng lượng. Khi bạn học cách ưu tiên những việc có tác động lớn, dù khó và không mang lại cảm giác bận rộn, hiệu quả công việc sẽ cải thiện rõ rệt.
Quan trọng hơn, việc điều chỉnh tâm lý làm việc từ “mình có đang cố gắng không?” sang “mình có đang tạo ra giá trị không?” sẽ giúp bạn thoát khỏi bẫy cảm xúc của nỗ lực ảo và xây dựng hiệu suất bền vững hơn.
Nỗ lực ảo không phải là thất bại cá nhân, mà là hệ quả của một môi trường làm việc dễ khiến con người nhầm lẫn giữa cảm giác cố gắng và hiệu quả thực tế. Nhận diện được trạng thái này là bước đầu để người đi làm thoát khỏi bận rộn giả tạo, bảo vệ sức khỏe tinh thần và định hình lại cách làm việc thông minh hơn.
Cố gắng rất quan trọng, nhưng chỉ khi sự cố gắng đó được đặt đúng chỗ, nó mới thực sự đưa bạn tiến về phía trước.
Hỗ trợ khách hàng: hr@hri.com.vn
Hotline: 024 7300 6665