1. Nóng tính thường được ngụy trang bằng hai chữ “thẳng thắn”
Người nóng tính hiếm khi tự nhận mình nóng. Họ gọi đó là cá tính, là sống thật, là không giả tạo. Nghe thì có vẻ mạnh mẽ, nhưng nhiều lúc chỉ là không kiểm soát được cảm xúc, rồi lấy sự thẳng thắn làm bình phong.
Vấn đề không nằm ở việc bạn nói thẳng, mà ở chỗ cảm xúc luôn lên tiếng trước lý trí. Miệng nói nhanh hơn não kịp nghĩ. Tay gõ nhanh hơn tim kịp lắng. Và hậu quả thường đến sau đó rất âm thầm.
2. Một phút bốc đồng có thể đóng lại những cánh cửa không bao giờ mở lại
Cái nguy hiểm của nóng tính là nó không gây ra “thảm họa” ngay lập tức. Không ai mắng bạn. Không ai đôi co. Họ chỉ… không chọn bạn nữa.
Một mối quan hệ rạn nứt. Một cơ hội lặng lẽ trôi qua. Một cánh cửa từng mở sẵn, âm thầm khép lại. Không ồn ào, nhưng rất dứt khoát. Đến khi nhận ra thì đã muộn, và cái tiếc nằm ở chỗ: “Lúc đó mình hoàn toàn có thể làm khác, nếu bình tĩnh hơn một chút.”
3. Đúng chưa chắc đã thắng, làm người dễ chịu mới đi đường dài
Trong công việc, người nóng tính thường nghĩ: “Miễn mình đúng là được.” Nhưng đời không vận hành bằng đúng – sai đơn thuần. Nó vận hành bằng cảm giác người khác có khi làm việc với bạn.
Bạn có thể đúng, nhưng nếu khiến người khác thấy bị hạ thấp, bị dồn ép, bị tổn thương, thì cái đúng ấy không có giá trị lâu dài. Người bình tĩnh có thể thua một cuộc tranh luận, nhưng họ thường thắng cả một chặng đường.
4. Nóng giận làm hỏng việc lớn trước khi kịp chứng minh năng lực
Trong các mối quan hệ cũng vậy. Giận quá thì nói lời sắc hơn dao. Buồn quá thì suy diễn đủ kịch bản. Tức quá thì im lặng, bỏ đi, để lại người kia hoang mang không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Rồi sau đó là tiếc. Tiếc lời đã nói. Tiếc cách mình phản ứng. Tiếc vì một phút không giữ được mình mà đánh mất người từng rất muốn ở lại.
5. Giỏi là năng lực, đủ tỉnh mới là bản lĩnh
Người càng đi xa càng hiểu: không phải ai khiến mình khó chịu cũng là kẻ thù. Không phải lời góp ý nào cũng là công kích. Và không phải lúc nào phản ứng mạnh cũng là bản lĩnh.
Bản lĩnh thật sự là bị chạm đúng chỗ đau mà vẫn nói chuyện được cho ra người. Bị hiểu lầm mà không cần gào lên để chứng minh. Bị khiêu khích mà không để cảm xúc dắt mũi.
6. Người giữ được bình tĩnh là người giữ được nhịp cho cả cuộc chơi
Có những người không nói nhiều, không thể hiện nhiều. Nhưng khi biến cố xảy ra, họ là người giữ nhịp cho cả căn phòng. Không hoảng loạn, không hơn thua, không để cảm xúc phá hỏng việc lớn.
Không phải vì họ không biết giận, mà vì họ không để cơn giận quyết định thay mình.
7. Giữ được mình, là giữ được đường dài
Nếu bạn hay tiếc nuối sau mỗi lần nóng nảy, hay cảm thấy cuộc đời “kém nể” mình hơn năng lực thật, có lẽ không phải vì bạn chưa đủ giỏi.
Có thể chỉ là bạn cần học cách giữ mình thêm một nhịp thở. Giữ được bình tĩnh là giữ được đường dài. Giữ được cảm xúc là giữ được chính mình. Và đôi khi, chỉ cần chậm lại một chút, bạn đã không tự tay đạp đổ thứ mình mất bao năm xây dựng.